Kể về một việc tốt mà em đã làm – Dàn ý, bài văn mẫu

Bài văn mẫu Kể về một việc tốt mà em đã làm dưới đây nhằm giúp các em có ý thức hơn trong việc làm nhiều việc tốt, có ý nghĩa để giúp đỡ mọi người xung quanh. Đồng thời, bài văn mẫu này còn giúp các em có kĩ năng viết một bài văn kể lại một hiện tượng, sự vật. Mời các em cùng tham khảo nhé!

Kể về một việc tốt mà em đã làm
Kể về một việc tốt mà em đã làm

a. Mở bài:

– Mở bài trực tiếp: Giới thiệu về việc tốt mà em đã làm được.

– Mở bài gián tiếp: Dẫn dắt thông qua những câu hát, câu ca dao, hoặc không gian, thời tiết, hoặc hình tượng những người anh hùng… để kể về một việc tốt mà mình đã từng làm.

– Gợi ý mở bài có sử dụng:

+ Tục ngữ:

  • Lá lành đùm lá rách.
  • Thương người như thể thương thân.
  • Nhường cơm, sẻ áo.
  • Thấy người hoạn nạn thì thương.

+ Ca dao:

  • “Thấy ai đói rách thì thương/ Rách thường cho mặc, đói thường cho ăn”.
  • Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.
  • Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng.
  • Anh em cốt nhục đồng bào/ Kẻ sau người trước phải hào cho vui.

b. Thân bài:

– Em đã làm việc tốt đó vào thời gian nào, ở địa điểm nào, người được em giúp đỡ là ai?

– Trong tình huống nào, em phát hiện người kia cần được giúp đỡ?

– Khi phát hiện ra, em đã suy nghĩ và hành động như thế nào? Những người xung quanh có thái độ, hành động gì?

– Em đã giúp đỡ người kia như thế nào? Có vất vả nhiều hay không? Có tốn nhiều thời gian, công sức không?

– Thái độ, hành động của người được giúp đỡ như thế nào?

– Sau khi em hoàn thành việc tốt ấy, mọi người (đặc biệt là người được giúp đỡ) đã tỏ thái độ, cảm xúc như thế nào với hành động của em?

– Bản thân em có suy nghĩ gì về hành động của mình? Cảm xúc của em thay đổi ra sao sau khi làm được một việc tốt.

c. Kết bài: Suy nghĩ, cảm xúc của em về những việc tốt từ nhỏ bé đến lớn lao trong xã hội này.

Dàn ý 2 – Kể về một việc tốt mà em từng làm

a. Mở bài:

– Giới thiệu việc tốt mà em đã làm.

– Kết quả của việc mà em đã làm như thế nào?

b. Thân bài:

– Việc tốt mà em đã làm là gì?

– Thời gian và địa điểm em làm công việc đó?

– Có bao nhiêu người hay chỉ mình em?

– Có người khác chứng kiến hay không?

– Tâm trạng của người được em giúp đỡ như thế nào?

– Em có vui khi làm công việc đó?

– Đưa ra những suy nghĩ của em sau khi hoàn thành công việc.

c. Kết bài: Chốt lại vấn đề và đưa ra những việc làm sau này của mình.

Bài văn mẫu số 1: Kể về một việc tốt mà em đã làm

Dẫn cụ qua đường

Đối với học sinh, ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường thì thầy cô luôn chú trọng trong việc giáo dục nhân cách của chúng em. Trong đó, giúp đỡ người gặp khó khăn trong khả năng của mình luôn là bài học quan trọng được các thầy cô nhấn mạnh. Và bản thân em cũng đã làm một việc tốt mà mỗi khi nhớ lại, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

giup ba cu qua duong

Hôm đó là chủ nhật, em được bố mẹ dẫn đi chơi phố. Giữa chừng, vì có việc nên bố mẹ bảo em cứ đi loanh quanh khoảng một lúc rồi quay lại. Em vâng lời rồi đi đến những địa điểm mà em thích. Đây không phải là lần đầu tiên em đi chơi ở phố nên đường xá ở đây em khá quen thuộc và thành thạo. Đang đi dạo, lúc chuẩn bị sang đường để tới nhà sách, em đã bắt gặp một bà cụ.

Bà cụ đã lớn tuổi, trông mái tóc bạc phơ của bà thì có lẽ bà đã trên tám mươi tuổi. Bà chống một chiếc gậy trúc, tay xách một cái giỏ trông khá nặng. Bà đang đứng nép vào mép đường, hình như bà có ý định sang bên kia nhưng đây là đoạn đường không có đèn tín hiệu, xe cộ lại khá đông đúc nên loay hoay mãi mà bà vẫn chưa sang đường được. Nhìn khuôn mặt bà, em đoán rằng hình như bà đang rất vội thì phải.

Em tiến tới cạnh bà và cất tiếng hỏi:

– Bà ơi! Hình như bà muốn sang bên kia đường đúng không ạ?

Bất ngờ nghe một tiếng nói lạ, bà ngước nhìn tôi bằng đôi mắt hiền từ, nhân hậu. Nghe tôi nói hết câu, bà liền nở một nụ cười móm mém:

– Cảm ơn cháu đã quan tâm! Bà đang có việc gấp muốn sang đường nhưng đứng mãi từ nãy đến giờ vẫn không sao sang được!

Nghe bà nói vậy, em liền tìm cách giúp đỡ bà mà không cần suy nghĩ:

– Vậy thì bà ơi, để cháu giúp bà sang đường nhé!

– Cháu có thể giúp được bà sao?

– Dạ! Cháu đã đi chơi ở đây được mấy lần rồi nên cháu nghĩ cháu sẽ giúp được bà thôi!

Vừa dứt lời, tôi nhanh chóng đỡ lấy tay bà, tay còn lại tôi xách giúp bà chiếc giỏ to nặng. Quả thật, hôm nay là ngày nghỉ nên việc sang đường có chút khó khăn khi mà lượng xe cộ tăng nhiều hơn so với thường ngày. Tuy vậy, tay tôi vẫn đỡ tay bà mà không hề do dự, nao núng trước làn xe tấp nập. Hai bà cháu khẽ nhích từng bước nhỏ, vừa đi tôi vừa ra hiệu xin đường cho các xe khác. Do vậy, sau một lúc vất vả, em đã đưa được bà sang được phía bên kia đường.

– Cảm ơn cháu! Nếu không có cháu thì bà cũng chẳng biết phải làm sao! Cháu đúng là một đứa bé ngoan!

Bà nhìn tôi, vừa cười hiền từ vừa cảm ơn em như vậy. Em chỉ khẽ đáp lại lời bà bằng một sự chân thành và nụ cười tươi rói:

– Dạ! Không có gì đâu bà! Cháu chúc bà một ngày tốt lành!

Nhìn bóng lưng bà dần khuất sau những con phố, lòng em cảm thấy vui sướng đến lạ. Đây là lần đầu em dắt một bà cụ sang đường, là lần đầu em làm một việc tốt. Em tự hứa với lòng, sau này em sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt hơn nữa để có thể mang lại niềm vui đến cho nhiều người.

Bài văn mẫu số 2: Kể về một việc tốt mà em đã làm

Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp hai. Lần đó em đã giúp đỡ một bà cụ có hoàn cảnh vô cùng đáng thương.

Em còn nhớ hôm ấy là một buổi sáng mùa đông, trời đã bớt sương, những tia nắng yếu ớt đã lấp ló xuất hiện, nhưng cái giá buốt vẫn còn trong gió. Chúng em có tiết học thể dục ngoài trời, ai nấy đều co ro vì cái lạnh, hai tay đút chặt vào túi áo không muốn rời. Trong lúc chúng em tự khởi động để chờ cô giáo vào lớp bỗng xuất hiện một bà cụ đã già đang tiến lại gần.

Người cụ gầy gò, đi liêu xiêu trong gió lạnh. Cụ mặc một chiếc áo không còn nhìn được rõ là màu gì nữa, có lẽ trước đây nó màu đỏ nhưng vì mặc lâu đã chuyển sang màu nâu bạc, trên tay áo đã sờn đi vì mặc nhiều, những vết cáu bẩn ở tay áo làm mọi người chẳng dám đến gần. Đôi tay cụ run lên vì cái lạnh, trên khuôn mặt hiện rõ sự khắc khổ, đôi mắt mờ đi, cái miệng móm mém tím lại và run lập cập. Cụ tiến gần tới chỗ chúng em đang tập trung, trên tay cụ cầm một chiếc giỏ có đựng: kẹo cao su, vài gói tăm bông, mấy gói tăm và mấy chiếc bật lửa… Hình ảnh này quả thực rất quen thuộc với chúng em, vì ngày nào đi học về, ra đến cổng trường chúng em đều bị những người như cụ xúm lại vây quanh mời mua. Các bạn của em thấy cụ tiến đến đều đứng tránh sang một bên, cụ mời đến ai bạn đó đều xua tay đến đó. Cụ thất vọng, đi hết bạn này đến bạn khác mong mỏi một tấm lòng hảo tâm sẽ mua giúp cụ. Nhưng đã đi gần hết lớp học rồi mà vẫn chưa có bàn tay đưa ra giúp đỡ cụ. Có những bạn còn bàn tán “bà ấy bẩn quá” “sao lại cho bà ấy vào đây nhỉ”…

Rồi bà chầm chậm đi đến chỗ em. Em cũng đã định như các bạn khác, chỉ cần xua tay một cái thật lạnh lùng là bà cụ sẽ bỏ đi. Nhưng khi cụ đến gần, ánh mắt cụ nhìn em tha thiết, như van nài làm ơn hãy giúp cụ, lúc bấy giờ em không đủ can đảm để nhấc cánh tay mình lên nữa. Em nhìn lại cụ, rồi lục tìm khắp túi nọ đến túi kia, trong người em không còn một đồng nào để mua giúp cụ. Thực sự lúc đó em cảm thấy mình mới bất lực làm sao, trong lúc cụ cầm em giúp đỡ nhất mà em lại chẳng thể làm gì giúp cụ. Em chợt nhớ mình vẫn còn một chiếc bánh bao được mẹ mua cho ăn sáng, nhưng em chưa kịp ăn thì đã vào lớp. Em quyết định lấy chiếc bánh bao ấy, kính cẩn hai tay biếu cụ và nói: Cụ ơi, cháu chẳng có tiền để mua giúp cụ, chỉ còn chiếc bánh này, cụ cầm lấy và ăn cụ nhé. Lần sau cụ đến cháu nhất định sẽ mua giúp cụ, cụ nhé.

Em trao chiếc bánh cho cụ, ánh mắt cụ hiện lên vừa rạng rỡ, vừa tràn đầy tình yêu thương. Cụ cầm lấy chiếc bánh, đôi bàn tay lạnh cóng làm cho em giật mình. Chắc hẳn cuộc sống của cụ rất cực khổ, bởi vậy mà đến tuổi này cụ vẫn phải vất vả đi bán hàng rong. Cụ cầm lấy chiếc bánh rồi cảm ơn em, giọng cụ nghẹn lại, khóe mắt đã ươn ướt. Như nghĩ ra điều gì đó, cụ vội lấy trong chiếc giỏ của mình một phong kẹo trao cho em, và bảo đó là quà tặng cho lòng tốt bụng của cháu. Em nhất quyết không cầm và trả lại cho cụ.

Cụ cầm cả phong kẹo và chiếc bánh trong tay rồi quay đi, bước chân cụ nhanh hơn, các bạn trong lớp quay trở lại giờ học. Em vẫn cố ngoái theo cụ, cụ đi đến chỗ rẽ thì dừng lại, ở góc đường một đứa bé không rõ trai hay gái chạy ra ôm chầm lấy cụ. Có lẽ nó vui lắm vì cụ mang về chiếc bánh cho nó. Một chiếc bánh bé tí hon thôi mà có thể làm nó vui mừng đến vậy. Còn em, đôi khi không biết quý trọng, vứt đi những đồ ăn mẹ đã chuẩn bị, mẹ đã mua cho. Em quả thật là một cô bé hư, từ sau lần ấy em không bao giờ dám vứt đồ ăn đi nữa.

Suốt buổi học hôm ấy, em luôn cảm giác mình có gấp đôi năng lượng so với mọi ngày. Nguồn năng lượng ấy được tạo nên từ những lời cảm ơn chân thành của bà cụ già đáng thương. Và được tạo nên từ trái tim đang vui sướng vì đã làm được một việc tốt của em.

Các bạn vừa tham khảo dàn ý và bài văn mẫu Kể về một việc tốt mà em đã làm. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.

Trả lời